Nov 16

“Sống là một cuộc chiến đấu. Chiến đấu và giành giật. Không có cái gì tự nhiên đến với mình cả đâu.” Anh nói. Một cách gay gắt và quyết liệt.
Em yếu ớt: “Có nghĩa là chém giết, có nghĩa là coi trọng sức mạnh, có nghĩa là đạp lên đầu nhau?”
Anh xiết chặt vai em vào người anh và đáp: “Đúng vậy! Chỉ cần đừng chơi tiểu xảo. Hãy chiến đấu bằng sức mạnh của mình. Hãy giằng lấy những gì thuộc về của mình”.
Em chợt nhớ đến Tuấn bạn trai cũ của em. Anh đã giành em từ Tuấn. Em bị anh thuyết phục rằng em xứng đáng được nhiều hơn những gì em đang có với Tuấn. Rằng em không phải là của Tuấn, không thể là của Tuấn được. Với Tuấn, em sẽ chỉ mãi là một người phụ nữ thông thường không hơn. Có nghĩa là yêu Tuấn, cưới Tuấn và làm bà nội trợ tóc búi rùi, mông quần cứng như mo nang và những tiếng khóc con cái nhếch nhác trên ngực. Rằng em sẽ tầm thường đi với những 24h/7 ngày tuần tự. Rằng em sẽ mãi mãi chỉ biết Tuấn yêu em thế nào mà không bao giờ biết nổi thiên hạ đang yêu nhau ra sao. Em nhớ đến đôi mắt Tuấn nhìn em thảng thốt vì không tin nổi sự ra đi của em. Nhưng sau cái thảng thốt ấy lại là cái nhìn cam chịu. Cam chịu đến thật hèn mọn.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 16

1. Chiếc máy bay trượt dài trên đường băng trong ánh hoàng hôn chập choạng. Chiều đông Hà Nội mang một vẻ gì ảm đạm khiến người lữ hành, sau một chuyến đi dài tưởng như đằng đẵng, lại chỉ cảm thấy thêm mệt mỏi, bức bối trong người. An đưa tay lên miệng, húng hắng ho. Mùa này gió buốt quá, hai bàn tay mấy phút trước còn ấm, giờ đã thấy tê tê lạnh. 5h55’. Máy bay về muộn gần một tiếng rưỡi. An đưa mắt tìm kiếm trong dòng người vội vã trước cửa sân bay một hình bóng trong tưởng tượng. Liệu Nhi có chờ An đến bây giờ? Liệu có nhận ra anh? Gặp anh sau bao nhiêu năm chờ đợi, Nhi của An sẽ thế nào?
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 16

Sẽ rất buồn cười, nếu, tên ngốc nắm tay một đứa con gái…”. Dương không hình dung ra nổi… Một khung cảnh hơi hơi lãng đãng, mây vật vờ dạt qua chậm rề, thêm một cái xích đu hai chỗ ngồi, tên ngốc sẽ chạm vào một bàn tay xinh xắn, thật nhẹ nhàng, rồi thì sẽ là những lời mà ai cũng biết. Một cái nắm tay theo đúng nghĩa trong phạm trù tình yêu với Dương luôn thế. Có lẽ cũng chẳng thay đổi được, đến khi nào… khi nào nhỉ, Dương cũng chẳng biết.
Nhưng ngay lúc này, tên ngốc đang hiện hữu, nhảy nhót thật khiêu chiến trong những lãng mạn, những xích đu của Dương. Vào cấp III, bản mặt ngốc kinh khủng của hắn khiến Dương tự động chạy đến làm quen, lạ thật. &, chính vì là một tên ngốc nên chẳng có j` về hắn mà Dương lại không hiểu. Tất nhiên, lãng mạn không bao h thuộc phạm trù nghiên cứu & thực hành của hắn. Thế nên Dương không cho phép tên ngốc xâm phạm những ước mơ & quy chuẩn tình yêu của mình, sẽ mất hình tượng lắm lắm.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 16

1- Chia tay. Người ta nói gọn lỏn. Nhưng Biển biết người ta nói vậy chỉ để chạy trốn câu hỏi của Biển. Thực ra thì đâu cần phải thế đâu. Lý do ư? Đôi khi vớ đại một lý do nào đó từ hàng chục cuộc chia tay giữa những người trẻ với nhau, thay tên hai đứa vào là xong. Là xong. Đôi mắt người ta quay đi khi Biển nhìn. ừ thì chia tay. Biển khẽ mỉm cười (không chắc có giống nụ cười không nữa) rồi nhẹ nhàng quay gót.
2- Mở tờ 2! Số tháng 3 ra, thấy bài viết “28 ngày để quên đi một người”, Biển vồ lấy. Cần quá cho lúc này. Đọc ngốn ngấu. Anh Cường gọi điện:
- Thế nào? Vẫn còn đủ bình tĩnh chứ em?
Biển cười:
- Yên tâm, anh!
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 15
Em không phải là người theo Chúa, em có niềm tin tuyệt đối vào Phật và những lời răn dạy của Người. Bởi vậy, Giáng sinh với em cũng như bao ngày bình thường khác, một ngày trước đó của em màu xám chứ không phải của sắc đỏ lung linh và những quả chuông ngũ sắc, thậm chí có lúc Giáng sinh trở thành hai từ xa lạ nhất trong từ điển của em.
Chỉ có điều lễ Noel hàng năm đều diễn ra dưới tiết trời lạnh se của mùa đông Hà Nội và từ lâu người ta mặc nhiên đã coi nó như một dịp đặc biệt để ủ ấm những yêu thương và trao nhau hẹn ước, một sự mặc định vừa có lý lại vừa vô lý. Gần một tháng trước ngày lễ đó ở ngay cả những nơi hẻo lánh nhất của phố phường đã vang lên những bản tình ca mừng Giáng sinh bất hủ, đó là điều duy nhất gợi nên trong em đôi chút cảm hoài.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 15

Em gái tôi lại về nhà, mếu máo, nước mắt lăn tròn, kể tội chồng, kể tội mẹ chồng, lần này có vẻ căng. Tôi thở dài không nói, mẹ đứng lên ngồi xuống mãi rồi buông một câu đau xót: “Đã sướng chưa hả con? Nói rồi không nghe…”.
Tôi không trách mẹ sao nỡ khoét sâu vào nỗi lòng của nó. Tôi chỉ thấy buồn, thấy giận và muốn mắng nó ầm ĩ cho hả giận nhưng rồi thấy thương. Hai chị em, giọt máu trên giọt máu dưới, máu chảy ruột mềm.
Ngày nó đưa Định về ra mắt, cả nhà đã không một ai có ý vun vén, thậm chí còn ngăn cản quyết liệt. Mọi người từ thủ thỉ, bảo ban: “Tướng ấy chơi bời đến nỗi còm nhom, không khéo chích hút lúc nào chả hay, nhìn cái bản mặt nó không có hậu”, cho đến cảnh cáo, đe nẹt, nhiếc móc: “Cái thằng mặt quắt tai dơi, mắt trắng môi thâm ấy, không hiểu mày yêu gì ở nó, chưa kể mẹ nó khét tiếng quái thai, rán sành ra mỡ, bố nó nổi tiếng đàng điếm chơi bời…”.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 15

Tôi tình cờ gặp lại nàng trên đường . Tính ra chúng tôi cũng đã lâu lắm không gặp nhau rồi , kể từ ngày ra trường đến nay . Chưa bao giờ tôi khoái được cái món miến cho dù đó là miến lươn hay miến cá . Nhưng tôi vẫn gật đầu với nàng khi nàng rủ tôi đi ăn miến . Tôi không biết là do giọng nói , nụ cười của nàng hay vì trong bát miến ấy , đã có bỏ thuốc mê mà sau đó , tôi đã sa lầy , từ đúng cảm giác trong tôi .
_ Anh có 3 ngày để cưa đổ em ! – Nàng xòe ba ngón tay và nhìn tôi bằng cặp mắt nửa như thách thức nửa như chế nhạo .
_ 3 ngày ? Quá ít với khả năng của anh ! – Tôi thú nhận .
_ Nhưng nó quá dài với sức chịu đựng của em – Nàng cười như mùa thu tỏa nắng vậy . Say chết đi được !
_ Được ! Không thử sao biết . phải không nào ?
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 15

Chuyến bay của Phi khởi hành lúc 16h30. Phi trả phòng khách sạn từ lúc 12h. Định bụng sẽ dành hẳn 4 tiếng để đi mua quà cho Mai Ly. Cô bạn đồng nghiệp trong văn phòng đại diện đến tận khách sạn đón Phi đưa lên Diamond Plaza để chọn quà. Giọng con gái Sài Gòn rất dễ thương:
- Em tò mò về chị Mai Ly quá! Nhất định khi ra Hà Nội anh phải đưa em đi gặp chị ấy nghe!
Phi mỉm cười gật đầu. Lích kích đồ đạc. Lại thêm cây đàn ghi ta một người bạn trong này nhờ Phi chuyển giùm ra Hà Nội. Khoác cây đàn ngang lưng, Phi leo lên sau xe. Từ khách sạn đi ra sân bay chừng 20 phút. Sân bay trong thành phố kể ra cũng tiện lợi. Không như ngoài Hà Nội, đi từ trung tâm thành phố ra sân bay mất đứt gần 2 tiếng đồng hồ. Chưa kịp nổ máy xe thì chuông điện thoại réo. Phi vội vàng xuống xe, móc túi lấy điện thoại ra nghe. Công ty của đối tác gọi. Có chút vấn đề về cái TVC mà Phi làm coppywriter.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 15
Một
“Giả sử ngày ấy chúng mình yêu nhau thì sao nhỉ?”
“Thì chắc chẳng còn đến bây giờ nữa.”
“Tại sao vậy? Có vẻ như Hoài không tin lắm vào khả năng gìn giữ hoà bình của Hoài và người ta ư?”
“Ừ, có lẽ vậy!”
Im lặng.
“Hoài và Tuấn dạo này sao rồi?”
“Cũng tốt! Còn Hoàng? Em tóc vàng vẫn ổn chứ?”
“Vẫn ổn!”
Im lặng.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 14
Nếu như anh không thể nhìn thấy nữa, em sẽ là đôi mắt của anh; Còn nếu như em không thể bước đi được nữa, thì anh sẽ là đôi chân của em…
Năm mươi năm trước, khi gặp phải điều bất hạnh lớn nhất trong cuộc đời, hai người đã an ủi nhau như vậy.
Ngày đó, anh làm tất cả các công việc có thể để kiếm tiền xây nhà như mơ ước. Anh muốn tự mình có thể xây nên một căn nhà rộng lớn và đẹp nhất thôn, rồi rước người anh yêu tha thiết là cô về làm vợ. Nhưng trong thời gian xây nhà, thảm kịch đã xảy ra.
Cột nhà bằng đá cao gần mười mét nứt vỡ. Cô đứng ngay phía dưới, hai mắt mở to vì sợ hãi và đôi chân run sợ như bị chôn chặt một chỗ không thể cử động. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, anh lao vội đến đẩy cô ra xa. Hai người họ cùng ngã sóng xoài trên mặt đất.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 14
Nhìn những ánh mắt học trò long lanh, vô tư nô đùa, cô càng cảm thấy cuộc sống đầy ý nghĩa. Sự ấm áp của tình người nơi đây đã xua đi sự cô đơn trong cô…
Tốt nghiệp trường cao đẳng Sư phạm, Hà Phương có thể dễ dàng xin được việc ở một trường trong thành phố. Nhưng cô gái bướng bỉnh đầy cá tính đã không theo sự sắp đặt của bố mẹ và tự quyết định. Cái quyết định mà đôi lúc nhìn tháng ngày, trôi đi nhạt nhẽo và cô đơn trên mảnh đất cằn cỗi, nghèo nàn này cô đã nghĩ là mình nông nổi và bồng bột.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 14

Tôi không bao giờ quên được câu chuyện Giáng Sinh năm ấy với bà ngoại tôi. Hôm ấy, chị gái tôi tuyên bố; Làm gì có ông già Noel, chị còn chế nhạo tôi, Đến cả những kẻ ngu ngốc nhất cũng biết chuyện đó mà em lại tin là có hay sao?.
Tôi khóc òa lên và lôi xe đạp chạy ngay sang nhà bà, vì bà sẽ không bao giờ giấu tôi cái gì.
Tôi biết bà bao giờ cũng nói thật, mà sự thật thì lúc nào cũng ngon hơn nếu được ăn cùng với ổ bánh mỳ quế ngọt ngào “nổi tiếng toàn thế giới” của bà. Tôi biết những chiếc bánh mỳ ấy “nổi tiếng toàn thế giới” vì bà bảo thế, mà bà đã nói thì chắc chắn vậy.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 14
Bước ra khỏi tòa án, tuy đã biết trước phiên tòa chỉ để chính thức xác nhận kết quả tan vỡ của gia đình, Thủy vẫn mang trong lòng một nỗi trống trải, một nỗi đau xót mất mát không gì bù đắp nổi.
Cứ lang thang vô định mãi như vậy, mãi đến khi đường phố đã lên đèn, Thuỷ mới chợt nhớ đến bé Lan, đứa con gái mới bốn tuổi chắc đang được cô giáo nhà trẻ tạm gửi lại phòng thường trực. Con bé sẽ khóc đến hết nước mắt vì mong đợi điều mà những buổi chiều trước đây nó luôn được bố Quý đón đúng giờ…
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 14
Ngày đầu về làm dâu, Mai đã được mẹ chồng “thử thách” bằng hai chậu quần áo đầy. Thương cô vợ trẻ lại không muốn làm mất lòng mẹ, anh Thanh giấu giếm mang một chậu quần áo lên phòng riêng, đóng kín cửa và giúp vợ vò xà phòng, sau đó, Mai chỉ việc xả vài lần nước là quần áo đã sạch.
Mai ghi điểm trong mắt gia đình chồng với tài giặt đồ vừa nhanh vừa sạch. Từ đó, Thanh “méo mặt” vì bị vợ dựa dẫm. Thanh nhăn nhó: “Những ngày hôm sau, mình bận làm sổ sách ở cơ quan đến tối khuya, không về giúp vợ giặt đồ nữa. Vậy mà cô ấy cũng giận, bảo mình thay lòng đổi dạ, rồi đùng đùng về bên ngoại. Mẹ mình biết chuyện, cũng giận và cấm mình không được đưa vợ về”.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »
Nov 14
Anh có hàng trăm, hàng vạn lý do để em không được nghi ngờ anh, nhưng lý do đơn giản nhất là anh yêu em và em cũng vậy!
Gửi bà xã thương yêu!
Anh biết em giận anh mấy hôm nay mà không nói vì chuyện xảy ra tuần trước. Em nói rằng anh không quan tâm tới em, rằng anh chỉ biết bạn bè, công việc và những người phụ nữ khác ngoài em, rằng em không còn quyến rũ như thuở chúng ta mới cưới nhau, vân vân và vân vân… là những chuyện em có thể nghĩ ra để nghi ngờ công việc và mối quan hệ xã hội của anh. Vì không muốn em cứ tâm trạng u uất và hờn giận mãi, anh sẽ nói với em tất cả những suy nghĩ của anh cho em hiểu và thông cảm với anh hơn em nhé.
Read the rest of this entry/Đọc toàn bộ bài viết này »